Tin tức

Nghề bảo vệ doanh nghiệp – buồn cũng lắm mà vui cũng nhiều

Một nhân viên làm bảo vệ doanh nghiệp tâm sự, cứ mỗi ngày làm việc, ông phải “ngắm” hơn ba nghìn bộ ngực, hơn ba nghìn cặp đùi, eo lưng, thậm chí đôi khi phải khám xét các chị em.

 

Gắn bó với cái nghề bao ve hơn hai mươi năm nay, ông D. tâm sự rằng, ở công ty của ông có hơn ba nghìn lao động, lại chủ yếu là nữ. Mỗi ngày làm việc, ông cứ phải “ngắm” hơn ba nghìn bộ ngực lúc công nhân vào, rồi “ngắm” hơn ba nghìn cặp đùi, eo lưng lúc chị em tan ca. Và ban đêm, khi mọi người đi ngủ thì ông lại cùng đồng nghiệp “lang thang”…

Giải thích cho điều trên, ông D. – bảo vệ một công ty giày mỉm cười nói: “Mỗi khi vào ca, 3.000 công nhân chỉ vào trong khoảng 30 phút, nghĩa là mỗi phút bọn mình phải nhìn vào 100 ngực để kiểm tra thẻ. Còn tan ca chỉ mất 15 phút, lại phải nhìn vào 200 chị em mỗi phút xem có biểu hiện giấu cái gì trong người không…”.

Khái niệm chung về công việc bảo vệ doanh nghiệp, ông D. “gói” lại là như vậy. Ông D. cho hay, làm ở ngành giày da chị em nhiều khi cũng hay tắt mắt mà cũng “tinh vi” lắm, chỉ có điều toàn những thứ lặt vặt, từ băng dính bỏ lõi hay cuộn chỉ nhét vào trong bụng, keo chết rót vào lọ thuốc đau mắt, miếng da quấn vào eo lưng hay đùi, đến đôi giày cho vào cốp xe, cái gì cứ lấy được là lấy hết. Khổ thế, đấy hình như cũng là “thói quen”, ở nhà cái gì cũng thiếu, đến nhà máy nhìn tài sản ngồn ngộn ra đấy mà ngợp.

“Ngỡ rằng làm nghề này là “mạt” lắm rồi, chỉ những ai học kém mới chịu, nhưng va vào rồi mới nghiệm ra, nghề nào cũng thế, cần phải giỏi cả”, ông D. ngậm ngùi. Rồi ông nói thêm: “Doanh nghiệp như một xã hội thu nhỏ, phần lớn công nhân chỉ trạc tuổi con mình, nhưng nhiều lúc mình ứng xử không khéo, các cháu nó chửi vuốt mặt không kịp cũng phải cố nhịn”. Lý do bị “chửi’ thì nhiều vô kể, chị em đi làm muộn vào cổng không được: chửi!, táy máy “nhặt” đồ của công ty bị phát hiện bị… chửi hay đi vệ sinh tranh thủ tụ tập “buôn dưa lê” bị nhắc nhở cũng có thể bị: chửi!...

Cái nghề bảo vệ này, việc gì cũng đến tay, bên cạnh nghiệp vụ an ninh trật tự, ngộ nhỡ có chị em công nhân ốm ngất… đã có nhân viên bảo vệ “khiêng” đi cấp cứu. Hàng xuất nhập kho lúc cao điểm, thiếu người bốc vác… đã có bảo vệ. Thậm chí vợ con giám đốc thèm ăn đột xuất… gọi bảo vệ. Nếu chẳng may những lúc ấy xảy ra cháy nổ, trộm cắp hay ẩu đả trong nhà máy thì việc quy trách nhiệm đầu tiên… chính là bảo vệ.

Có lần trực ca với một đồng nghiệp tên là T., giữ một công nhân ăn cắp, đầu tiên cô này còn mồm loa mép giải không chịu cho kiểm tra, đến khi ông T. phải mời một cán bộ nữ ra khám, lòi ra tang vật giấu trong… đũng quần. Lúc này cô nàng mới chịu nhẹ giọng: “Tha cho em, cùng đồng bào mình cả”. Nghe thế ông T. buột miệng: “Đồng bào có ra đồng bào đâu mà đòi tha…”, nhắc lại chuyện này ông D. phì cười.

Theo ông D., thông thường nếu phát hiện công nhân vi phạm nhỏ, khéo cho được đôi đường là sử dụng họ làm “đặc tình”, họ vừa đỡ mất việc mà mình cũng nhàn, dựa vào mạng lưới ấy mà kiểm soát, chứ chỉ khám xét thôi thì không đủ. “Một lần cơ sở báo, chúng tôi kiểm tra thấy một nữ công nhân quấn da vào người, lập biên bản xong báo cáo giám đốc công ty, ai ngờ ông ấy làm quyết liệt mời công an phường vào. Cô này về bị nhà chồng gằn hắt, lại xấu hổ nên uống thuốc sâu tự tử, may mà không chết…”. Nghĩ lại ông D. cứ thấy day dứt, giả như cô công nhân ấy chết thật thì không biết sự thể thế nào, làm bảo vệ nhiều khi cũng phải lăn tăn thế.

Các tin khác

Đối tác

1
2
3
4
5
6
7
8
9
a
s
q
a
s
f
r
t
g
b
n
j
m